• Trang Chủ » Tâm sự » Bống “xa la” trượt dài sau những ngày chơi cho “nát” đời thiếu nữ

    Bống “xa la” trượt dài sau những ngày chơi cho “nát” đời thiếu nữ

    09-04-2019

    Gia đình nếu không ấm êm, đủ đầy yêu thương và giáo dục của cha mẹ sẽ trở thành khởi nguồn tạo nên những“vết rạn” trong tâm hồn mỗi đứa trẻ.

    Tôi tình cờ gặp Nguyễn Ngọc Mai (còn gọi là bống “xa la”, SN 1998) trong một buổi chiều đông tại khoa phổi – Bệnh viện Hà Đông. Một cô bé da trắng, dáng cao, khuôn mặt thanh tú toát lên vẻ ngây thơ của con gái tuổi trăng tròn chưa qua đôi 9. Vậy mà em đã sống với cuộc sống “cơm cân, áo số” được hơn 2 năm. Nếu không có chiếc còng lạnh lẽo khóa tay, phía sau là những chiến sĩ công an áp giải, chắc hẳn em cũng như bao thiếu nữ khác. Vậy điều gì đã xô đẩy cô bé tới bước đường này?

    bống xa la

    Nỗi ám ảnh từ tuổi thơ

    Mai sinh ra tại một làng quê nghèo thuộc thị xã Sơn Tây (Hà Nội). Thừa hưởng chiều cao của mẹ, nét đẹp của cha, cô gái lớn lên xinh xắn hơn bao đứa trẻ khác cùng làng. Nhà nghèo, bố theo nghề truyền thống của làng đi bẫy chim trời, mùa nào thì loài chim ấy.

    Nhà chỉ có khoảnh ruộng nhỏ, người mẹ quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” cũng chỉ đủ gạo ăn cho cả gia đình. Trong khi hàng xóm xây nhà xi măng 2 tầng thì nhà em vẫn tường đá ong, ngói đỏ rêu xanh ẩm ướt. Trong nhà chỉ đủ kê 1 cái giường với cái bàn ọp ẹp dùng để ăn cơm, uống nước, tiếp khách.

    Vào những ngày mưa lớn, nước theo mái ngói chảy giọt thành vũng trong nhà. Những lúc ấy, cái màn phải được đính kèm mảnh vải mưa mới che thân khỏi ướt. Bố của Mai với cây sào, mành lưới rong ruổi trên chiếc xe máy tàu cũ nát đuổi theo đàn chim có khi hàng tuần mới trở về nhà. Tiền kiếm được lúc có lúc không. Hàng đêm, hai mẹ con vẫn ôm nhau ngủ trong khắc khoải đợi cửa bố về.

    Mai kể: “Ngày đó tuy nghèo nhưng vui lắm, xóm giềng hỏi han, nói cười, đùm bọc lẫn nhau. Bát dưa, quả cà muối chiều chiều mời nhau rôm rả. Em trai em kém em hai tuổi. Lên 4 em đã phụ mẹ trông em khi mẹ ra đồng, biết phụ mẹ rửa bát, quét nhà, bóp chân cho mẹ. Đủ tuổi em cũng theo chúng bạn cùng làng đi học…”.

    Nhưng bởi vì nhà nghèo, 4 miệng ăn lắm lúc ngủ bụng còn đói cồn cào, nên những ước mơ đơn giản như chiếc váy, chiếc cặp, bộ quần áo mới như chúng bạn cùng trang lứa với em là một điều xa xỉ. Nhìn các bạn, Mai thấy tự ti vì chiếc áo cũ sờn, chiếc quần thủng vá lỗ chỗ, cộc cỡn.

    Sáng tới trường với cái bụng đói, những ánh mắt xa lánh, soi mói, dè bỉu của đám con nhà có điều kiện trong trường, trong lớp luôn dán lên người em bởi nhìn nó nghèo. Chẳng biết từ khi nào, bố Mai bắt đầu uống rượu, ông thường xuyên về nhà trong bước chân xiêu vẹo hàng đêm.

    Những tiếng cười đùa vui vẻ dần biến mất, căn nhà nhỏ ấy bắt đầu xuất hiện những tiếng cãi vã, mắng chửi của bố mẹ. Mỗi lần mẹ nó bị bố đánh, chị em nó sợ lắm, dắt tay nhau trốn ra sau nhà nhìn mẹ chịu đựng những trận đòn từ người bố say xỉn. Nó thương mẹ nó nhiều nhưng càng sợ bố nó hơn.

    Rồi thời gian sau, bố nó cũng chẳng đi bẫy chim nữa, tối ngày rượu chè, gánh nặng áo cơm đặt hết lên đôi vai của mẹ. Ngôi nhà giờ đây chỉ còn chút yên bình lúc bố nó đi ngủ. Những tiếng cãi nhau, chửi nhau, những trận đòn mẹ nó hứng chịu in hằn trong suy nghĩ, đầu óc non nớt của chị em nó. Với nó bố đã thay đổi, nó ghét bố.

    Khi đi học, những đứa trẻ khác háo hức chờ tiếng trống tan trường để trở về nhà, nhưng với Mai thì ngược lại. Nó sợ tiếng trống đó, bởi sau đó nó phải bước chân về nhà. Căn nhà có cơm ăn, có em, có mẹ nhưng khiến nó luôn giật mình sợ hãi.Vết thương khắc sâu trong ký ức của nó vào năm nó lên 10 tuổi.

    Hôm đó, đi học về, bước chân vào nhà, trong men say bố đã lao vào đánh nó, xé rách chiếc áo lành lặn duy nhất của nó mà mẹ tặng hôm sinh nhật. Sau trận đòn thừa sống, thiếu chết đó, nó đau nhưng bên cạnh nỗi đau thể xác, nó hận bố. Lần đầu tiên nó bước chân ra khỏi nhà trong màn đêm đi lang thang, hòa mình vào bóng tối mà trước đó nó luôn sợ hãi. Nó đâu biết rằng, từ lúc ấy cuộc đời nó bắt đầu được nhuộm bởi màu đen.

    Bước chân trượt ngã

    Đường vào làng Mai phải đi qua một con đập nhỏ chứa nước cho những ruộng lúa. Những hàng nước chè, quán ăn vặt đầu làng theo năm tháng đổi thay bằng những quán điện tử, internet, quán nhậu.Và đây là nơi tụ tập của đám choai choai nghịch ngợm, phá làng, phá xóm.

    Vào cái đêm đầu tiên Mai bước chân ra khỏi nhà, nó đã tham gia cùng đám trai làng nghịch ngợm đó. So với đám trẻ bằng tuổi trong làng, Mai hơn hẳn về ngoại hình. Thân hình phổng phao cùng mái tóc đen dài, khuôn mặt xinh xắn, nó đã là tâm điểm chú ý của đám thanh niên. Và từ đó, một cô bé ngây thơ đã bắt đầu nhiễm những thói hư tật xấu từ đám trai.

    Lên cấp hai, những buổi trốn học đi chơi bắt đầu diễn ra thường xuyên. Nó bắt đầu nhận được những món quà, quần áo mới từ đám bạn trai làng đang giành nhau tán tỉnh. Nó bắt đầu biết nhuộm tóc, đánh son, biết nói bậy và tụ tập ở cái đập đầu làng uống rượu.

    Rồi tới buổi tối, Mai trốn nhà đi cùng nhóm trai mặc cho mẹ nó ra sức cấm cản. Bố thì nát rượu, mẹ thì cả ngày hết đồng áng lại chạy chợ mưu sinh kiếm đủ bốn miệng ăn, tiền học cho chị em nó, tiền mua rượu cho chồng.

    Đang ở cái tuổi ẩm ương định hình tính cách con trẻ để trưởng thành, Mai gần như không có sự dìu dắt, chỉ bảo của cha mẹ. Việc học của nó ngày càng sa sút, nhận thức của nó được định hình một cách không đúng đắn do thói đua đòi theo đám bạn hư hỏng.

    Mai trở nên ngang bướng, bất cần từ lúc nào không hay. Qua những vụ xô xát đánh nhau ở trường rồi ở làng, nó dần trở thành đàn chị của nhóm choai choai. Bỏ ngoài tai những lời chỉ bảo của mẹ, thầy cô, nó cùng nhóm bạn vùi đầu trong quán nét thâu đêm, rồi hát hò, nhậu nhẹt, đua xe…đều có cả.

    Và đã là đàn chị thì tất nhiên nó luôn phải dẫn đầu, nó nghĩ vậy. Khu vực quán internet đầu làng dần biến thành tụ điểm tập trung của đám thanh niên các làng lân cận. Nhóm trai làng nó và làng bên từ trước đến nay luôn như nước với lửa.

    Đã có rất nhiều lần xảy ra các vụ xô xát, đánh nhau với vô vàn lý do của trẻ con như nhìn đểu, ngứa mắt… Vào buổi tối đêm giao thừa đón năm mới 2014, nhóm trai làng bên đi chơi qua quán nét làng nó rồi xảy ra xích mích. Nhóm trai làng sang đất khách yếu thế bị đánh sứt đầu mẻ trán bỏ cả xe máy chạy.

    Để thể hiện bản lĩnh đàn chị, nó dẫn một nhóm đuổi theo dồn đánh. Một cậu trai làng bất đắc dĩ đành nhảy xuống đập nước tìm cách thoát thân. Nó trên bờ chửi bới rồi cùng đám lâu xâu nhặt đá ném theo. Với câu hiệu lệnh: “Ném chết mẹ nó đi!”, hành vi của nó đã vô tình vướng vào vòng pháp luật. Cậu trai làng bên chẳng may thiệt mạng, ngay ngày hôm sau cả nhóm bị triệu tập lên cơ quan công an.

    Chỉ vìsự xô xát của đám trẻ con, một người chết, thanh niên cả làng đi tù. Tính đến thời điểm bị bắt, nó mới chỉ 16 tuổi, mới là học sinh lớp 11. Nó vẫn còn nhớ, ngày hôm đó khi đang ngồi trên lớp học, nó bị triệu tập lên hội trường xã rồi bị đưa lên xe thùng về thẳng công an huyện trong sự bỡ ngỡ của cả làng. Không khí hồ hởi đón tết giờ bao trùm lên sự tang thương từ làng trên xóm dưới. Làng thì đám ma, làng thì nhà nhà lo lắng, hốt hoảng chờ tin con.

    Trả giá bằng cả thanh xuân

    Ở cái tuổi đáng lẽ phải ngồi trên ghế nhà trường, nằm trong sự bao bọc của vòng tay cha mẹ, vậy mà chỉ vì thói đua đòi, mải chơi, thích thể hiện, lối sống lệch lạc, hành vi của nó cùng đám bạn đã phạm tội đặc biệt nghiêm trọng.

    Pháp luật nghiêm minh, nhóm trẻ đó phải trả giá bằng những ngày tháng ngồi sau song sắt, cải tạo lại bản thân. Với bản án qua hai tòa sơ thẩm và phúc thẩm, nhờ sự khoan hồng của pháp luật với trẻ vị thành niên phạm tội, Mai phải nhận bản án 11 năm tù vì tội“Giết người”.

    Mai bị tạm giam tại Trại giam số 3 (Xa La, Hà Nội) và cũng từ đó cái biệt danh Bống “Xa La” gắn liền với cô. Mắc bệnh phổi, Mai được đưa ra chữa trị tại Bệnh viện Hà Đông. Khác với bệnh nhân bình thường, Mai được đưa ra chữa bệnh với một chế độ đặc biệt, luôn bị canh giữ, 1 chân bị khóa vào giường bệnh bởi một chiếc cùm inox, kèm theo một sợi xích sắt to khóa cố định vào giường bệnh…

    Mỗi ngày, chiếc cùm đó chỉ được mở ra 2 lần để Mai có thể làm vệ sinh cá nhân, còn mọi hoạt động diễn ra chỉ vỏn vẹn trên chiếc giường bệnh. Ở trong bệnh viện, Mai may mắn vẫn còn có mẹ chăm sóc thay chân tay chẳng thể đi lại của em. Còn nhớ cái ánh mắt ban đầu Mai nhìn tôi, ánh mắt mang đầy vẻ đề phòng, lạnh lùng, toát lên vẻ thách thức, bất cần.

    Tới khi nói chuyện thì cảm giác khó gần đó bắt đầu dần tan biến. Cô có giọng nói dễ nghe, nhí nhảnh kèm theo chút âm điệu bụi đời có lẽ do du nhập từ trại tạm giam. Mẹ em bảo em lớn lên trong tù và dấu vết trường đời cũng ghi dấu trên bả vai trái.

    Nơi hình con cá chép hóa rồng màu xanh đen in đậm. Mỗi lần mẹ em nhìn thấy đều thở dài than vãn: “Trời chẳng chịu đất thì đất phải chịu trời”. Đúng là hổ dữ cũng chẳng ăn thịt con, nhìn người mẹ cao gầy gò, đen sạm vì gió sương, đồng áng…giờ đây ngoài lo cơm áo gạo tiền cho 3 miệng ăn, nuôi con trai học lớp 1, còn phải chắt bóp tằn tiện từng đồng hàng ngày để hàng tháng có tiền đi thăm nuôi Mai trong tù, gửi cho em đồng quà, tấm bánh.

    Chẳng biết trong suy nghĩ của em đã một lúc nào nghĩ tới điều đó? Nghĩ tới mẹ già còm cõi, lóc cóc đi thăm nuôi chẳng kể nắng mưa? Nếu không nhìn thấy còng tay, cùm chân,sợi xích sắt đen dài lạnh lẽo kia thì chắc hẳn ai nghĩ thiếu nữ xinh xắn đáng yêu kia đang là tội phạm đặc biệt nghiêm trọng.

    Ở cái tuổi hình thành nhận thức, suy nghĩ nhưng em đã lạc lối. Lạc lối bởi thiếu sự sát sao chỉ bảo của gia đình, lạc lối bởi thói ham chơi đua đòi, lạc lối bởi thiếu kiến thức, hiểu biết về pháp luật. Ngay cả khi tôi nói chuyện với em, trong cái suy nghĩ non nớt đó vẫn chỉ hiểu rằng: “Chúng nó gây sự đánh nhau với bọn em thì bọn em đánh lại, chứ để chúng nó đè đầu cưỡi cổ à?”.

    Với tính cách ngang bướng, luôn cho mình đúng và sẵn sàng làm bất cứ điều gì mình thích, cộng với sự bất cần và thiếu hiểu biết về pháp luật, liệu tương lai phía trước của Mai còn điều gì có thể xảy ra? Và đó cũng là điều mà mẹ em luôn trăn trở!n

    (Tên nhân vật đã được thay đổi)

    Bình An

    Bài viết cùng chuyên mục

    Khi vợ mở lòng với người ngoài

    8:28 23-08-2019

    Thời gian gần đây, anh nhận thấy cách cư xử của vợ có những thay đổi, từ người nội trợ chỉn chu, rất ít tham gia vào những việc của chồng, giờ đây chị hay có những nhận xét luôn luôn trái ngược với quan điểm của anh, thậm chí “lấn lướt” anh trong cả những câu chuyện với bạn bè của anh.

    Giải phóng cho cha mẹ khỏi kiếp “ô sin tuổi già”- ấy là hiếu nghĩa?

    8:23 12-08-2019

    Ngày nay, không ít con cháu rất biết cách “tận dụng” sức lao động của cha mẹ, khiến họ còn bận rộn, mệt mỏi hơn là đi làm với vô vàn việc nhà không tên như: thay ô sin trông con, cơm nước, thay người làm trông cửa hàng, làm bảo vệ... Liệu có bao giờ những người đứa con ấy nghĩ rằng làm thế là họ đang “lạm dụng cha mẹ” mình hay chỉ nghĩ thế mới là yêu thương, là “tạo việc làm” để cha mẹ đỡ buồn chán khi về già?

    Hành thiện tích đức, phúc chưa đến nhưng họa đã rời xa

    9:00 23-07-2019

    Người xưa có câu: “Có đức mặc sức mà ăn”, học được cách tích đức, tức là ta đã học được cách cải biến số phận của mình, mang lại phước lộc dồi dào. Vậy làm thế nào để tích đức ngay cả khi không có điều kiện vật chất?

    Bị lạnh nhạt, vợ nghi chồng ngoại tình, nào ngờ sự thật còn kinh hoàng hơn

    8:27 21-07-2019

    Tôi thuê người theo dõi anh gần một tháng trời. Lạ lùng, thám tử không phát hiện ra điều gì khác thường ở anh. Anh vẫn đi làm rồi tăng ca buổi tối. Ban ngày anh không hề rời khỏi công ty nửa bước.

    Chồng tôi đã “cắm sừng” lên đầu tôi, nhưng tôi không ngờ cách hành xử của những người con riêng của chồng

    9:20 18-07-2019

    Tôi sẽ không bao giờ biết được chuyện tày đình này cho tới một ngày định mệnh.

    Chờ 1 người, yêu tận tâm can…

    10:44 07-07-2019

    Hoa Bỉ Ngạn, câu chuyện tình cảm động ngàn năm, ngàn kiếp khiến hàng triệu người rơi nước mắt: “Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn, hoa vừa kịp nở lá vội tàn, lá vừa chớm mọc thì hoa lại tàn, chỉ thấy hoa mà không thể thấy lá, khi thấy lá lại chẳng thể gặp hoa, lá và hoa dẫu cùng chung một rễ, vốn rất gần mà chẳng thể gặp nhau, cứ nhớ thương mà ôm sầu thương nhớ”…

    Cho con gánh mẹ một lần

    12:33 19-05-2019

    Xuân – Hạ - Thu – Đông tứ tiết tuần hoàn, thời gian lấy dần đi tuổi xuân của mẹ. Tóc mẹ nay đã hoa râm, người cũng gầy đi vì sương gió. Nhưng, tình yêu dành cho các con vì vẫn nguyên vẹn. Mỗi lần chúng tôi về nhà, bà vẫn thức dậy thật sớm để chuẩn bị bữa sáng, rồi lại tất bật cơm nước, lo toan cho các con sao cho no đủ.

    Hà Nội: Cảnh giác thủ đoạn trộm cắp tài sản tại các cửa hàng kinh doanh

    10:18 10-05-2019

    Vừa qua trên địa bàn quận Hai Bà Trưng, Hà Nội xuất hiện một đối tượng trộm cắp tài sản bằng thủ đoạn giả làm khách mua hàng tại các cửa hàng kinh doanh về thời trang, mỹ phẩm rồi nhân lúc chủ cửa hàng hoặc nhân viên không để ý thực hiện hành vi trộm cắp.

    cơn mưa tình ái

    [Truyện ngắn] Cơn mơ tình ái

    14:48 31-03-2019

    Mấy hôm nay nhà K’thon đóng cửa vì mọi người bỏ lên rừng trốn nợ nhà K’Luong. Người ta đồn món nợ này mỗi ngày một to mà đã sáu năm vẫn chưa giải quyết xong.

    Con nuôi có được kết hôn với con đẻ không?

    19:14 07-03-2019

    Nếu thỏa mãn đầy đủ các điều kiện và không thuộc vào các trường hợp pháp luật cấm thì con nuôi và con đẻ vẫn được phép kết hôn với nhau.

    nâng cấp website dich vu seo gia re chung cu thanh ha chung cư thanh hà dịch vụ thành lập công ty dịch vụ thành lập doanh nghiệp dich vu thanh lap doanh nghiep thay đổi đăng ký doanh nghiệp dieu chinh giay chung nhan dau tu dich vu thanh lap cong ty thay đổi giấy phép đầu tư thay doi giay phep dau tu dịch vụ tư vấn hợp đồng thanh lap doanh nghiep gia re thành lập doanh nghiệp tư vấn ly hôn luật sư giỏi dịch vụ seo giá rẻ bởi BICTweb.vn